Nguyễn Bính là một người thi sĩ không chỉ am hiểu văn hóa dân gian mà còn rất nỗ lực trong việc sử dụng các yếu tố đặc trưng của ca dao, tục ngữ, vần điệu dân gian để làm phong phú hơn cho tác phẩm của mình. Thơ ông thường sử dụng nhiều hình ảnh thơ mộc mạc như khóm trúc, bông hoa cau, những cánh diều bay cao trên đồng ruộng, tạo nên sự gần gũi, thân thuộc dành cho người đọc. Bên cạnh việc mô tả cảnh vật, ông còn thổi hồn vào đó những cảm xúc tinh tế, giúp tái hiện một bức tranh truyền thống đậm nét trong đời sống người Việt. Nhờ vào cách tiếp cận này, thơ Nguyễn Bính giữ được linh hồn của văn hóa dân gian trong thời đại mới, đồng thời góp phần khơi dậy niềm tự hào về cội nguồn trong mỗi con người Việt Nam hiện nay. Nguyễn Bính (1918-1966) tên thật là Nguyễn Trọng Bính , sinh tại làng Thiện Vinh, huyện Vụ Bảng, tỉnh Nam Định. Thơ Nguyễn Bính “chân quê”, giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ông viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn ... Không giống nhiều thi sĩ cùng thời, Nguyễn Bính dành sự quan tâm lớn đến thiên nhiên và cuộc sống bình dị của người nông dân qua cách thể hiện rất riêng biệt, sống động. Từng vần thơ của ông như thấm đẫm hương đồng gió nội, từ tiếng ve, làn gió mát đến khung cảnh đồng lúa xanh mướt và hình ảnh người nông dân lao động hăng say. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ tạo ra một không gian thơ giàu sức sống mà còn khắc họa được mối liên hệ giữa con người và thiên nhiên rất chặt chẽ, gần gũi. Điều này vừa góp phần làm phong phú thêm nội dung thơ ca truyền thống, vừa mở ra một hướng đi mới trong hiện đại hóa thơ Việt. Bởi thế, thơ Nguyễn Bính vẫn được đánh giá cao khi nói về khả năng truyền tải cảm xúc sâu sắc, chân thật về cuộc sống nông thôn Việt Nam. Nguyễn Bính (13/2/1918 - 20/1/1966) tên thật là Nguyễn Trọng Bính , sinh tại làng Thiện Vinh, huyện Vụ Bảng, tỉnh Nam Định. Ông mồ côi mẹ từ nhỏ, tự học ở nhà, bắt đầu làm thơ từ năm 13 tuổi, được giải khuyến khích thơ của nhóm Tự lực văn đoàn năm 1937 với tập thơ ...