Áp dụng triết lý “tiên học lễ hậu học văn” trong giáo dục đồng nghĩa với việc đặt nền tảng đạo đức và vận dụng tri thức song song. Bước đầu, học sinh được rèn luyện lễ nghĩa để có nền tảng tinh thần vững chắc, phát huy các giá trị đạo đức như trung thực, biết chia sẻ và cầu tiến. Khi các yếu tố đó được củng cố, học sinh sẽ có điều kiện thuận lợi để học tập kiến thức, phát triển kỹ năng và khả năng sáng tạo. Việc kết hợp hài hòa giữa yếu tố truyền thống và hiện đại tạo ra môi trường học tập lý tưởng để phát triển năng lực cá nhân một cách bền vững. Điều này giúp thế hệ trẻ không chỉ giỏi về học vấn mà còn biết cách ứng xử có văn hóa và có trách nhiệm xã hội. Tiên học lễ hậu học văn có nghĩa là phải học lễ nghi, đạo lí làm người trước rồi mới đến học lấy tri thức, kĩ năng và các bài học khác trong cuộc sống. Giá trị của “tiên học lễ hậu học văn” còn thể hiện rõ qua việc xây dựng mối quan hệ hài hòa trong gia đình và xã hội. Khi mỗi cá nhân biết “học lễ” trước tiên, họ sẽ giữ được sự kính trọng dành cho ông bà, cha mẹ và những thành viên trong gia đình. Điều này góp phần củng cố sự gắn kết yêu thương, xây dựng một môi trường gia đình ấm áp và vững chắc. Trong xã hội, những người biết cư xử đúng mực sẽ giúp các mối quan hệ trở nên bền chặt, giảm thiểu xung đột và phát huy tính cộng đồng. Nhờ đó xã hội phát triển ổn định hơn và trở thành môi trường lành mạnh, tạo điều kiện tốt cho thế hệ trẻ phát triển năng lực toàn diện, đúng với giá trị cốt lõi của câu thành ngữ. Câu Tiên học lễ , hậu học văn có lẽ là do những nhà Nho người Việt nghĩ ra, xuất hiện từ giai đoạn nửa đầu thế kỷ 19 (thời nhà Nguyễn), đặc biệt là được treo trong những trường tiểu học và trung học tại miền Nam Việt Nam.